Có thể

Ảnh: Lư Quyền
Ảnh: Lư Quyền

Có thể là anh đã quen
Cái cảm giác khi không còn em ở bên nữa
Cái cảm giác đã từng khiến trái tim anh như xé nửa
Có thể bây giờ anh đã quên …

Có thể bây giờ anh đã chẳng nhói lòng khi nhắc đến một cái tên
Đã không còn vội vàng khi thấy một dáng người hao hao trên gác cafe cũ
Đã không còn trăn trở loay hoay trong những đêm mất ngủ
Anh đã thôi không ủ ấm mình bằng những nhung nhớ quắt quay …

Có thể bây giờ anh đã chẳng còn khóc trong những cơn say
Đã quên cảm giác những đắng cay rơi vỡ tan cùng nước mắt
Có thể bây giờ anh đã chẳng còn xót xa khi phải đối mặt
Trước những kí ức về em …

Có thể bây giờ trong những mảng màu quá khứ nhá nhem
Chuyện tình yêu của anh chỉ còn là một góc hoen màu hoài niệm
Có thể một ngày khi bị dòng thời gian xâm chiếm
Những rung động một thời rồi sẽ tàn như gió – vụt bay …

Có thể bây giờ anh đã chẳng còn cần một bàn tay
Để cùng anh vượt qua những miết say trong tháng năm tuổi trẻ
Có thể bây giờ anh đã quen với tiếng thở dài khe khẽ
Khi một mình – với một tâm hồn quạnh quẽ – cô đơn …

Có thể bây giờ anh đã quen sống với nỗi buồn nhiều hơn
Khi không còn em, dường như niềm vui cũng bỏ anh mà đi mất
Tình yêu cũng dường như cuộn mình trốn vào trong những góc khuất
Chỉ còn những giọt sầu lẩn quất trong trái tim …

Có thể bây giờ anh đã thôi không còn kiếm tìm
Những vụn vỡ Tin – Yêu rồi cũng chìm vào dĩ vãng
Có thể bây giờ anh chỉ như một kẻ đi vào miền ngược sáng
Ngược cả lối về, ngược cả phía không em …

Có thể những cảm giác này …
Anh đã thực sự quen …

Thơ: Nhâm Việt Hùng
Hà Nội – 07.2013

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *